Cuối cùng, sau ba ngày lê bước trên con đường mòn quanh co, nhóm bạn đã đến được thác nước Lăng Thủy, nơi nổi tiếng với vẻ đẹp hùng vĩ và những dòng thác đổ ào ào từ trên cao, văng tắm vào những tảng đá to dưới chân. Âm thanh của thác nước như một bản nhạc rền rĩ, văng vẳng trong không gian, không cho phép bất kỳ ai có thể nghỉ ngơi trong sự yên tĩnh.
Thảo bước đi trước, cảm nhận cái lạnh từ làn nước mát mẻ bay trong không khí.
“Các bạn nhìn kìa, thác nước đẹp quá… Nhưng… chúng ta phải băng qua đó để đi tiếp. Cẩn thận nhé!”
Quang gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi phía trước, nơi thác nước đổ xuống. Cả nhóm dừng lại, nhìn thấy một cây cầu nhỏ bắc qua dòng thác. Nhưng khi tiến lại gần, Minh chợt rụt tay lại, nhíu mày:
“Cầu này có vẻ không an toàn. Nước chảy mạnh quá, nếu không cẩn thận sẽ gặp nguy hiểm.”
Lan lo lắng, vội vàng nhìn về phía cầu, rồi nhìn qua các thành viên trong nhóm, nhưng không ai lên tiếng. Một nỗi sợ hãi lạ lùng bao trùm không gian, nhưng trong lòng họ biết rằng không còn lựa chọn nào khác.
Mọi người bắt đầu tiến lên cầu. Đầu tiên là Quang, sau đó là Thảo, Lan và Minh. Long đi sau cùng, vừa đi vừa cẩn thận, đôi mắt nhìn chằm chằm xuống dưới chân cầu.
Bất ngờ, khi đến giữa cầu, Long mất thăng bằng, chân bị trượt khỏi mảng đá lồi ra. Cậu ta la lên một tiếng, tay bám vào thành cầu, nhưng trong tích tắc, cơ thể cậu đột ngột mất kiểm soát, rơi khỏi cầu và lao xuống dòng thác.
“Long! Không!” – Lan hét lên, tim như thắt lại trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy.
Không một ai kịp phản ứng. Quang lao vội ra, vứt bỏ mọi sự lo lắng, nhảy ngay xuống dòng nước để cứu Long. Trong khi Minh và Thảo hoảng hốt nhìn nhau, tìm mọi cách để giúp đỡ.
Dòng thác cuộn xoáy mạnh mẽ, nước đập vào người Quang như một tảng đá vỡ, khiến anh không thể nhìn thấy gì ngoài làn sóng nước trắng xóa. Nhưng rồi, trong cái khoảnh khắc hỗn loạn, một bàn tay mảnh khảnh bất ngờ nắm chặt lấy tay Quang – Long đã trôi theo dòng nước, nhưng vẫn may mắn bị mắc lại giữa những tảng đá lớn.
Quang kéo Long lên bờ, cả người cậu ta sũng nước, mắt nhắm chặt, có vẻ như đã ngất xỉu. Quang vội vàng lay gọi.
“Long! Long, tỉnh lại đi!”
Thảo và Minh nhanh chóng đến bên, cùng Quang giúp Long nằm thẳng trên nền đất khô. Hơi thở của Long rất yếu, nhưng ít nhất cậu đã thoát khỏi cơn nguy hiểm chết người. Cả nhóm không ai nói gì, chỉ im lặng chăm sóc bạn mình, chăm chú theo từng hơi thở của cậu.
Cuối cùng, sau một lúc dài ngột ngạt, Long mở mắt, lờ mờ nhìn thấy mọi người đang đứng xung quanh.
“Mình… mình vẫn sống sao?” – Long yếu ớt hỏi, và tiếng nói ấy như xé toạc sự im lặng đáng sợ vừa qua.
Quang thở dài nhẹ nhõm.
“Không sao rồi, Long. Cậu ổn. Đừng lo, chúng ta vẫn sẽ đi tiếp. Chúng ta không bỏ ai lại phía sau.”
Lan ngồi xuống bên Long, nhìn cậu với ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng tràn đầy sự kiên định.
“Chúng ta là một nhóm, không ai được phép bỏ cuộc. Nếu cậu không sao, chúng ta sẽ tiếp tục.”
Minh thở phào. Cả nhóm đều thở dài, cảm nhận được sự may mắn trong tình huống không thể tồi tệ hơn. Tuy nhiên, họ biết rõ rằng thử thách mới chỉ bắt đầu.
Dòng thác hùng vĩ vẫn tiếp tục đổ xuống, nhưng không còn quá đáng sợ nữa. Thác nước này không phải là thử thách cuối cùng họ phải đối mặt – nó chỉ là một phần của hành trình còn rất dài phía trước.

Chỉ có những ai đủ mạnh mẽ mới có thể vượt qua tất cả.
Cuộc hành trình của họ không chỉ là tìm kiếm kho báu, mà là sự thử thách của lòng kiên trì, tình bạn và sự hy sinh. Trong đêm tối này, họ không chỉ vượt qua một thử thách, mà còn chứng minh được rằng dù có nguy hiểm đến đâu, nhóm bạn này sẽ không bao giờ từ bỏ.
