Khi ánh sáng từ đèn pin của Quang chiếu lên thân cây đối diện, những ký hiệu kỳ lạ bắt đầu hiện lên rõ ràng. Hình thù không phải là những nét vẽ đơn giản, mà giống như một mật mã cổ xưa, khắc sâu vào vỏ cây như thể đã có từ hàng trăm năm trước. Một đường thẳng vắt ngang qua, chấm chấm, gạch chéo, rồi lại là một hình vòng tròn kỳ dị, tất cả đều rất quen thuộc… giống hệt với ký hiệu mà ông nội Quang đã từng vẽ trong cuốn nhật ký của mình.

Minh đưa tay lên cằm, suy tư.
“Chúng ta đã tìm thấy một thứ gì đó… Đây là thứ mà ông của Quang đã thấy khi ông ấy ở đây. Một dấu vết.”
Long ngẩng lên, mắt mở to, như thể đang nhìn thấy thứ gì đó chưa từng xuất hiện trong cuộc đời mình.
“Cái này… cái này giống như một dấu hiệu… một lời cảnh báo.”
Lan lại gần hơn, bàn tay chạm vào vết khắc trên thân cây, như thể muốn cảm nhận được những gì ẩn chứa trong đó.
“Là ai đã để lại dấu vết này? Một người hay một nhóm người đã từng sống ở đây? Hay chỉ là sự lạ lùng của tự nhiên?”
Quang khẽ lắc đầu, tay vẫn giữ chặt đèn pin, ánh sáng của nó chạm đến từng đường nét nhỏ trên vết khắc. Anh cảm thấy một sự liên kết mạnh mẽ giữa ký hiệu này và những gì ông nội đã để lại. Liệu có phải đây chính là manh mối đầu tiên mà ông đã muốn truyền lại cho mình?
Từng bước chân nặng trĩu trên mặt đất bùn, khi Quang bước đi về phía trước, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu anh. Nếu ký hiệu này không phải là một dấu vết tự nhiên, mà là một chỉ dẫn, một thứ gì đó có thể dẫn họ đến một kho báu, hoặc một bí mật lâu dài bị giấu kín?
Thảo kéo tay Minh, nói khẽ:
“Chúng ta phải đi tiếp chứ? Chỉ cần một dấu vết thôi mà đã khiến mình không thể dừng lại rồi.”
Minh nhìn lại nhóm, cảm nhận được sự khẩn trương trong ánh mắt của bạn bè.
“Đã đến lúc không thể quay lại rồi. Đoàn này đã bước vào rồi, chỉ có thể tiếp tục.”
Lan nhìn lên bầu trời đêm, một lần nữa cảm nhận được sự yên lặng bao trùm.
“Vậy thì, chúng ta hãy tiếp tục. Dù đêm có dài, dù đường có khó khăn, chúng ta sẽ đi đến cuối cùng.”
Một hồi trống ngực nặng nề, như thể rừng Trầm U không chỉ giữ những ký ức của quá khứ, mà còn đang thầm thì những câu chuyện chưa kể. Và Quang, đứng giữa bóng tối, cảm thấy rõ hơn bao giờ hết – hành trình của họ không chỉ là để khám phá bí mật cổ xưa, mà còn là để khám phá những điều sâu thẳm trong mỗi người.
“Trong đêm sâu thẳm, không chỉ có bóng tối. Đôi khi, điều mà ta tìm kiếm lại là thứ được che giấu bởi chính bóng tối ấy.”
Với mỗi bước đi, mỗi dấu vết mới, họ lại càng gần hơn với lời giải đáp mà ông nội Quang đã để lại. Một kho báu tinh thần hay một bí mật không thể nói thành lời, chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim và lý trí.