Ánh mặt trời vừa tắt sau rặng núi phía tây, để lại những tia sáng cuối cùng lấp lánh như sợi chỉ vàng vương trên tán lá. Nhóm bạn dừng chân bên một con suối nhỏ, nước mát lạnh róc rách vỗ vào những hòn đá tròn nhẵn. Quang giở bản đồ, khẽ cau mày.

“Theo lộ trình, chúng ta phải băng qua rừng Trầm U trước khi đến chân đèo Mắt Ngọc. Ngày mai có thể mất cả buổi sáng.”
Minh, lúc nào cũng tỉnh táo, kiểm tra đồng hồ và la bàn, rồi xác nhận vị trí một lần nữa.
“Nếu mai trời mưa như dự báo thì con đèo đó sẽ trơn như bôi mỡ. Tốt nhất là nghỉ ngơi sớm, lấy sức.”
Trong khi đó, Thảo đã nhanh nhẹn nhóm lửa, bày đồ ăn khô, ánh mắt lấp lánh trong ánh lửa như thể đây là một chuyến picnic mà cô hằng mong đợi.
“Có lửa là có hy vọng! Ai đó hát đi, Long đâu rồi?!”
Long – chàng hề của nhóm – không phụ lòng mong đợi. Cậu bật một bản nhạc dân ca nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ mang theo, rồi trùm chăn kín đầu chọc cười mọi người với màn “hóa thân thành ông già kể chuyện cổ”.
“Ngày xửa ngày xưa, có năm kẻ ngốc đi tìm một bông hoa thần kỳ…”
Lan thì ngồi cách đó không xa, cuốn sổ da bọc vải trong tay. Cô ghi lại từng chi tiết: tiếng suối, tiếng cười, ánh lửa, mùi khói, và cảm giác ấm áp khi cả nhóm ngồi quây quần bên nhau giữa rừng sâu.
“Có thể ngày mai chúng ta sẽ mệt rã rời, nhưng tối nay… tối nay là một đêm đẹp.”
Đêm dần buông. Rừng Trầm U trở nên im ắng đến lạ. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng rả rích vang lên như lời thì thầm của thiên nhiên. Gió thổi qua những tán cây cao, rít lên khe khẽ như tiếng người kể chuyện cổ xưa.
Rồi đột nhiên — một âm thanh lạ vang lên từ phía rừng sâu.
“Xoạt…”
Tất cả lập tức nín thở. Quang đứng dậy, tay nắm chặt đèn pin.
“Có gì đó trong bụi rậm.”
Thảo phản xạ ngay lập tức, cầm con dao găm nhỏ mang theo từ nhà. Minh bật thêm đèn, soi thẳng vào bụi cây… Và rồi —
Một bóng trắng vụt qua, nhẹ như sương mù.
Lan thét khẽ, còn Long – lần đầu thấy mình không còn nói đùa được nữa – lắp bắp:
“Không… không phải… ma đấy chứ?”
Quang tiến lên một bước, ánh mắt đầy nghi hoặc. Trong bóng tối, trên thân cây đối diện, có dấu vết lạ – như một hình thù khắc tay đã cũ, là lạ… giống với ký hiệu trên bản đồ.
Họ nhìn nhau.
Một điều gì đó đang chờ đợi trong rừng Trầm U.
Không chỉ là thử thách – mà có thể là cả bí mật ông nội Quang chưa từng kể.
Đêm đầu tiên, giữa rừng sâu, không chỉ là khởi đầu cho gian truân… mà còn là cánh cửa đầu tiên mở ra những điều kỳ lạ mà không ai trong số họ có thể lường trước.