Tuy nhiên, đằng sau sân khấu lung linh ánh đèn lại là một thực tế không mấy dễ chịu. Đó là chi phí cho mỗi lần biểu diễn khá lớn, có khi lên đến hàng chục triệu đồng cho một tiết mục.
Để tiết mục tham dự được chuyên nghiệp hóa, hoành tráng, nhiều nơi phải tốn nhiều chi phí từ thuê biên đạo, may trang phục, đến đầu tư âm thanh, ánh sáng, đạo cụ… Hoạt động văn nghệ học đường nhằm mang lại niềm vui cho học sinh, nhưng từ khi bị đẩy lên thành các cuộc thi, thì không còn là hoạt động trải nghiệm mà trở thành cuộc cạnh tranh giữa các lớp, các trường. Và trong cuộc đua đó, phụ huynh là người phải chi trả.
Không ít phụ huynh chấp nhận đóng góp trong tâm thế miễn cưỡng. Tâm lý vì tập thể, sợ con thua thiệt… khiến họ khó từ chối, kể cả khi điều kiện kinh tế còn hạn hẹp. Giáo viên cũng không đứng ngoài áp lực. Không tham gia thì lo ảnh hưởng thi đua, mà tham gia thì biết rõ sự tốn kém, hình thức.
Vấn đề cũng không chỉ nằm ở tiền bạc, mà còn ở hiệu quả giáo dục. Khi mọi khâu từ ý tưởng, dàn dựng đến biểu diễn đều do người lớn quyết định, học sinh chỉ còn là người thực hiện. Những kỹ năng đáng lẽ được bồi đắp như sáng tạo, tổ chức, làm việc nhóm lại bị thu hẹp. Một sân chơi nếu chỉ để diễn cho đẹp, thi để có giải, thì đã đi chệch mục tiêu ban đầu.
Trong bối cảnh Chính phủ kêu gọi thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, những khoản chi mang tính phô trương như vậy cần được nhìn lại. Bởi tiết kiệm không phải là khẩu hiệu lớn, mà bắt đầu từ chính những việc cụ thể trong nhà trường.
Thay vì dồn tiền cho vài phút trên sân khấu, sẽ hợp lý hơn nếu nguồn lực ấy được chuyển sang những hoạt động thiết thực: giáo dục kỹ năng sống, kỹ năng mềm, hay trao quyền để học sinh tự xây dựng và tổ chức chương trình. Khi được tham gia thực chất, các em sẽ học cách hợp tác, làm việc tập thể, giải quyết vấn đề và chịu trách nhiệm.
Tóm lại, đừng biến văn nghệ học đường trở thành gánh nặng của phụ huynh và cả học sinh, giáo viên. Điều cần giữ lại là sự hồn nhiên, sáng tạo đúng lứa tuổi.