Căn phòng vẫn như xưa, nhưng không còn dáng mẹ đi qua đi lại. Vẫn là những bức tường quen thuộc, chiếc ghế mẹ thường ngồi, góc tủ nơi mẹ cất bao nhiêu thứ lặt vặt cho tôi. Nhưng tất cả giờ chỉ còn lại sự tĩnh lặng. Tôi ngồi một mình, nước mắt rơi ướt gối, cảm giác như trái tim bị ai bóp nghẹt. Nỗi nhớ mẹ không đến từng cơn mà dội ập như một cơn sóng, cuốn tôi ngã quỵ giữa chính nơi tôi tưởng là an toàn nhất.
Có những đêm tôi không thể ngủ. Căn phòng tối lại trở thành một cái gương, phản chiếu từng hình ảnh mẹ chăm sóc tôi. Mẹ từng đặt chăn lên người tôi những ngày trở trời lạnh, từng chuẩn bị những bữa cơm khi tôi mải chạy theo công việc, từng ngồi chờ tôi về muộn trong ánh đèn leo lét. Những hình ảnh ấy giờ như lưỡi dao cắt vào lòng. Mỗi khi nhắm mắt lại, tôi lại thấy mẹ đang cúi xuống buộc lại dây giày cho tôi, dỗ dành tôi ăn thêm một miếng cơm, lo lắng khi tôi trở về với khuôn mặt thất thần.
Tôi nhớ mẹ, nhớ đến mức chỉ cần một mùi hương thoáng qua cũng đủ làm trái tim nhói buốt. Có hôm, tôi đi ngang một người phụ nữ xa lạ, thoảng qua mùi dầu gội mẹ hay dùng, tôi bất giác khựng lại, quay đầu, rồi ngẩn ngơ nhìn theo trong vô vọng. Trái tim tôi chới với giữa những ký ức, không biết bấu víu vào đâu.
Điều đau đớn nhất không chỉ là mất mẹ, mà là trong quá khứ, tôi đã có những lúc làm mẹ buồn. Tôi đã từng nổi nóng, từng nói ra những lời làm mẹ tổn thương. Có khi tôi bỏ bữa cơm mẹ nấu chỉ vì một cuộc hẹn với bạn bè. Có khi tôi im lặng, lạnh nhạt khi mẹ muốn trò chuyện. Có khi tôi nghĩ mẹ phiền, trong khi sự phiền ấy chính là tình yêu thương không bao giờ vơi cạn. Giờ đây, mỗi ký ức ấy như một nhát dao đâm ngược, nhắc tôi rằng, mình đã để vuột mất cơ hội để nói lời xin lỗi.
Tôi ước gì có thể quay ngược thời gian, để nói với mẹ rằng tôi yêu mẹ nhiều đến thế nào, để ngồi lâu hơn bên mẹ, để nắm tay mẹ thật chặt. Nhưng thời gian vốn vô tình. Nó không bao giờ cho ta cơ hội sửa lại những gì đã trôi qua. Và thế là, tôi chỉ còn lại sự hối tiếc. Hối tiếc đến nghẹt thở.
Trong căn phòng không còn mẹ, mọi thứ như lạc nhịp. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, nghe rõ tiếng nấc bật ra trong đêm. Tôi thấy mình nhỏ bé như một đứa trẻ lạc đường, tìm hoài không thấy bàn tay mẹ nắm lấy. Người ta nói mất mẹ là mất đi nửa bầu trời, nhưng với tôi, mất mẹ là mất đi cả điểm tựa duy nhất trong đời.
Mỗi lần gục xuống, tôi thường tự hỏi: “Giờ này mẹ có đang nhìn thấy tôi không? Có tha thứ cho những lúc tôi vô tâm không?” Tôi biết mẹ thương tôi nhiều hơn bất cứ điều gì, và có lẽ mẹ sẽ không trách. Nhưng sự tha thứ của mẹ không đủ để xóa đi sự day dứt trong tôi. Bởi người cần tha thứ nhất lại chính là tôi đối với bản thân mình.
Có những ngày, tôi bước ra ngoài, nhìn thấy những người bạn còn có mẹ bên cạnh, họ nắm tay mẹ đi chợ, họ gọi mẹ trong bếp, họ nghe mẹ nhắc nhở… tôi bỗng thấy lòng mình nghẹn lại. Tôi không ghen tỵ, chỉ thấy xót xa cho chính mình. Xót xa vì mình đã từng có những điều ấy, nhưng lại không biết giữ, không biết trân trọng.
Tình mẹ vốn là thứ tình cảm không đòi hỏi. Mẹ chưa bao giờ cần tôi trả ơn. Mẹ chưa bao giờ trách tôi vì những nông nổi. Nhưng đời sống đôi khi khắc nghiệt: ta chỉ nhận ra giá trị khi nó đã vuột khỏi tầm tay. Tôi đã từng nghĩ mình còn nhiều thời gian. Thời gian để chăm sóc mẹ, để nói với mẹ những điều yêu thương. Thế rồi, một ngày, tôi thức dậy trong một thế giới thiếu vắng mẹ. Và thời gian đó đã biến mất, không một dấu hiệu báo trước.
Tôi ngồi trong căn phòng này, giữa những ký ức, giữa sự trống trải không gì khỏa lấp. Tôi viết ra những dòng này, như một cách trò chuyện với mẹ lần cuối. Tôi muốn mẹ biết rằng, con vẫn nhớ, nhớ từng chi tiết nhỏ, nhớ từng hơi thở ấm áp. Con biết mình đã từng làm mẹ buồn, và nỗi buồn ấy trở thành vết sẹo trong trái tim con. Nhưng con mong mẹ sẽ thấy, trong nỗi day dứt này, con đã học được cách yêu thương sâu sắc hơn.
Có lẽ, đây là cách duy nhất để tôi còn lại một phần mẹ trong đời: giữ nỗi nhớ như một ngọn lửa âm ỉ, để nó soi đường cho tôi, để nhắc tôi đừng bao giờ lặp lại sự vô tâm với những người còn đang bên cạnh. Bởi nếu không, một ngày nào đó, tôi sẽ lại ngồi khóc trong một căn phòng khác, tiếc nuối một tình yêu khác đã không kịp trân trọng.
Trong căn phòng không còn mẹ, tôi học cách đối diện với chính mình. Học cách chấp nhận rằng mất mát là điều không thể tránh. Học cách tha thứ cho bản thân, dù khó khăn đến nhường nào. Nhưng có lẽ, tôi sẽ không bao giờ hoàn toàn tha thứ. Bởi sự tiếc nuối này cũng chính là sợi dây cuối cùng nối tôi với mẹ. Nếu buông nó ra, tôi sợ rằng mình sẽ thật sự mất mẹ lần nữa.
Vậy nên, tôi giữ lại nỗi đau như một kỷ vật. Tôi giữ lại những giọt nước mắt, để mỗi lần nhớ đến mẹ, tôi biết rằng mẹ đã từng ở đây, đã từng yêu thương tôi bằng cả trái tim. Và tôi, dù vụng về, cũng đã từng được sống trong tình yêu vô điều kiện ấy.