Có những chuyến đi không cần đến những cung đường dài, không cần phong cảnh hùng vĩ, nhưng lại khiến lòng người rung động sâu sắc. Chuyến đi từ thiện đến mái ấm Rum Mi hôm ấy với tôi là một hành trình như thế — hành trình không đo bằng quãng đường, mà đo bằng những cảm xúc, bằng những cái nắm tay, ánh mắt, và cả những giọt nước mắt rơi nhẹ trong lòng.
Trước ngày đi, tôi từng nghĩ từ thiện là mang niềm vui đến cho người khác. Nhưng khi rời khỏi mái ấm, tôi mới nhận ra, chính mình mới là người được nhận lại nhiều hơn — nhận được sự thức tỉnh, sự biết ơn, và cả sự xót xa khi nhìn thấy nỗi đau được gói ghém trong những nụ cười nhỏ.
Mái ấm Rum Mi nằm trong một con hẻm yên tĩnh, nhưng không khí nơi đó lại đặc biệt đến lạ. Không phải sự ồn ào, cũng chẳng phải im lặng tuyệt đối, mà là một khoảng bình yên lặng lẽ, nơi mỗi hơi thở đều mang theo mùi thuốc, mùi khói nhang, và cả mùi của tình thương. Tôi bước vào, nhìn thấy những đứa trẻ đang chơi đùa trong sân, một vài em đội mũ len, có em mang khẩu trang để che đi khuôn mặt sạm lại vì thuốc. Nhưng ánh mắt các em vẫn sáng — thứ ánh sáng trong veo mà ngay cả bóng tối của bệnh tật cũng không thể che lấp.
Một bé gái chạy đến nắm tay tôi, cười tươi và hỏi: “Chị ơi, hôm nay có bánh không?” Câu hỏi đơn giản ấy khiến tôi nghẹn lại. Trong khi người lớn ngoài kia mải mê tìm kiếm hạnh phúc ở những nơi xa xôi, thì ở đây, hạnh phúc của các em nhỏ chỉ gói gọn trong chiếc bánh, trong vài phút được chơi đùa, trong cảm giác có người đến thăm và nhớ đến mình. Tôi ngồi xuống, nhìn em ăn chiếc bánh nhỏ, miệng cười mà mắt long lanh. Tôi không biết do ánh sáng phản chiếu hay do lòng mình đang nhòe đi.
Một khoảnh khắc khác khiến tôi không thể quên là khi tôi giúp một bé trai vẽ. Em bảo muốn vẽ “mặt trời mọc trên biển”. Khi tôi hỏi vì sao, em nói: “Vì con muốn mỗi sáng mở mắt ra đều thấy ánh sáng, không thấy bệnh viện.” Câu nói nhẹ như hơi thở, nhưng đâm vào tim tôi như một mũi kim. Một đứa trẻ tám tuổi, lẽ ra chỉ nên nghĩ đến đồ chơi, đến những trò đuổi bắt ở sân trường, lại phải học cách mơ về một buổi sáng không còn đau.
Tôi nhìn quanh, thấy các thành viên trong nhóm đều lặng đi. Người phụ trách chụp ảnh dừng lại, lau vội khóe mắt. Có bạn ngồi trò chuyện với các em, cười rất tươi nhưng đôi tay nắm chặt, như đang cố giấu đi cảm xúc dâng trào. Mỗi người trong chúng tôi đều đang trải qua cùng một điều — cảm giác nhỏ bé và bất lực khi đối diện với nỗi đau của người khác. Nhưng giữa cái bất lực ấy, tôi vẫn cảm nhận được một điều kỳ lạ: đó là sức mạnh của lòng nhân. Chúng tôi không thể chữa lành cho các em, nhưng chúng tôi có thể làm ấm lên một ngày của các em, dù chỉ là bằng một cái ôm, một nụ cười, hay một bài hát.
Khi chiều xuống, ánh nắng cuối cùng của ngày rọi qua khung cửa nhỏ. Các em xếp hàng để nhận quà, những phần quà đơn giản thôi, có bánh, sữa, đồ chơi, vài quyển truyện. Một bé trai cầm món quà của mình, rồi quay sang đưa lại cho bạn bên cạnh: “Bạn yếu hơn, bạn lấy đi.” Tôi đứng đó, không nói nên lời. Ở nơi mà người ta tưởng chỉ có sự thiếu thốn, lại có những tấm lòng giàu có đến không ngờ. Tôi nhận ra, lòng tốt không phụ thuộc vào những gì ta có, mà ở cách ta chia sẻ những gì mình còn.
Trên đường về, cả nhóm ngồi lặng. Xe lăn bánh qua những con đường đông đúc, tiếng còi xe inh ỏi, ánh đèn thành phố sáng rực, nhưng trong lòng tôi chỉ còn nghe thấy tiếng nói của những đứa trẻ ở mái ấm — những tiếng cười xen lẫn tiếng ho khan, những lời cảm ơn nhỏ nhẹ mà tha thiết. Tôi nhớ đến ánh mắt của bé gái khi nhìn chúng tôi rời đi, đôi mắt như muốn níu lại, như sợ buổi chiều ấy sẽ trôi qua mãi mãi.
Tôi đã từng nghĩ, lòng trắc ẩn là thứ đến theo bản năng. Nhưng không, nó phải được nuôi dưỡng bằng trải nghiệm, bằng việc đối diện với những mảnh đời thật sự. Ở mái ấm Rum Mi, tôi học được cách yêu thương mà không cần điều kiện, cách cho đi mà không cần nhận lại. Tôi hiểu ra rằng, không phải cứ mạnh mẽ là không đau, mà là dám nhìn vào nỗi đau và vẫn mỉm cười.
Sau chuyến đi ấy, tôi nhìn cuộc sống của mình khác đi. Những điều từng khiến tôi bực bội, mệt mỏi, giờ trở nên nhỏ bé đến lạ. Tôi bắt đầu học cách biết ơn nhiều hơn — biết ơn vì mình còn khỏe mạnh, biết ơn vì mỗi sáng vẫn được thức dậy trong một ngôi nhà ấm áp, biết ơn vì còn có cơ hội để yêu thương và được yêu thương.
Có người nói, làm từ thiện là gieo phúc cho đời. Nhưng tôi nghĩ, đó còn là cách gieo hạt cho chính tâm hồn mình. Mỗi lần chạm đến nỗi đau của người khác, ta lại được soi rọi chính mình. Mỗi khi nắm tay một ai đó đang yếu đuối, ta cũng đang nắm lại bàn tay của chính phần nhân hậu trong ta — phần mà đôi khi vì cuộc sống vội vã, ta đã lãng quên.
Giờ đây, khi nhớ lại chuyến đi ấy, trong lòng tôi vẫn dâng lên một cảm xúc rất khó tả — vừa thương, vừa xót, vừa ấm áp. Tôi không dám gọi đó là sự “cao cả” hay “hy sinh”, mà chỉ đơn giản là một lần được trở về với điều thuần khiết nhất của con người: lòng yêu thương.
Và có lẽ, chính những chuyến đi như thế này mới thật sự khiến ta hiểu được giá trị của sự hiện diện. Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt, mỗi cái chạm tay đều có thể trở thành phép màu — không chỉ cho người nhận mà cả cho người cho.
Đêm đó, khi trở về, tôi không thể ngủ được. Trong đầu tôi vẫn văng vẳng tiếng cười của những đứa trẻ ở mái ấm Rum Mi, xen lẫn hình ảnh các bạn trong team — những gương mặt mệt nhưng đầy yêu thương. Tôi hiểu rằng, có những niềm vui không cần phô trương, chỉ cần được lặng lẽ sống và trao đi. Và có những nỗi buồn, dù day dứt, vẫn là nỗi buồn đáng trân trọng — vì nó chứng minh rằng trái tim mình vẫn còn biết rung động.
Có lẽ, điều đáng quý nhất sau chuyến đi không phải là những món quà được trao, mà là sự thay đổi trong từng người chúng tôi. Từ cảm xúc ban đầu là thương cảm, chuyển dần thành biết ơn, rồi cuối cùng là một lời nhắc nhở: hãy sống tốt, hãy trân trọng từng ngày, bởi có những người đang ước chỉ được sống thêm một ngày như ta đang có.
Tôi tin rằng, ai đã từng đến những nơi như mái ấm Rum Mi đều sẽ không còn là người cũ nữa. Bởi một khi trái tim đã mở ra trước nỗi đau của người khác, nó sẽ không bao giờ khép lại hoàn toàn. Chuyến đi ấy có thể kết thúc trong một buổi chiều, nhưng dư âm của nó sẽ còn ở lại thật lâu, trong từng hơi thở, từng cái nhìn, từng lựa chọn sau này.
Bởi cuối cùng, giữa cuộc sống bận rộn và đôi khi khô khan này, chỉ có lòng nhân mới khiến con người thật sự cảm nhận được ý nghĩa của sự tồn tại. Và có lẽ, đó chính là món quà quý giá nhất mà mái ấm Rum M\i đã trao cho chúng tôi — một món quà không bao giờ mất đi.