Tuần vừa qua
Một tuần tồi tệ đối với Đô la Mỹ (USD) khi Chỉ số Đô la Mỹ (DXY) giảm xuống vùng đáy nhiều tuần quanh 98,50, đồng thời trùng với đường trung bình động đơn giản 200 ngày (SMA) quan trọng.
Áp lực bán lên đồng bạc xanh hoàn toàn xuất phát từ việc căng thẳng tại Trung Đông hạ nhiệt, đặc biệt sau khi thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần giữa Mỹ và Iran được chốt vào cuối ngày thứ Ba.
Dù sự bất ổn có vẻ đã phần nào giảm bớt, vẫn còn tồn tại một số vấn đề liên quan đến thỏa thuận, như việc Lebanon có được đưa vào thỏa thuận ngừng bắn hay không và việc mở lại eo biển Hormuz — tuyến đường quan trọng cho vận chuyển dầu thô.
Đà điều chỉnh mạnh của đồng bạc xanh nhìn chung đi cùng với sự giảm đáng kể của lợi suất trái phiếu Kho bạc Mỹ, đặc biệt ở kỳ hạn ngắn và trung hạn, phản ánh sự biến động liên tục của các thông tin liên quan đến tình hình địa chính trị.
Quan chức Fed: chính sách đang ở vị trí phù hợp, nhưng rủi ro theo hai hướng
Một loạt phát biểu mới từ các quan chức Cục Dự trữ Liên bang (Fed) củng cố quan điểm rằng chính sách hiện tại đã đủ thắt chặt, nhưng triển vọng ngày càng phức tạp khi các cú sốc năng lượng và địa chính trị làm mờ đi con đường phía trước.
Các quan chức nhìn chung bày tỏ sự tự tin trong việc giữ nguyên lãi suất hiện tại, đồng thời vẫn để ngỏ khả năng điều chỉnh tùy theo diễn biến của lạm phát và tăng trưởng.
Mary Daly (San Francisco) cho biết Fed vẫn còn linh hoạt, nhưng bước đi tiếp theo sẽ phụ thuộc nhiều vào diễn biến của cú sốc giá dầu. Nếu căng thẳng hạ nhiệt và giá dầu giảm trở lại, việc cắt giảm lãi suất vẫn có thể xảy ra. Nếu lạm phát vẫn dai dẳng, Fed sẵn sàng giữ lãi suất cao lâu hơn.
Bà nhấn mạnh rằng nhiệm vụ kiểm soát lạm phát vẫn chưa hoàn thành ngay cả trước cú sốc gần đây, và giá năng lượng cao hơn sẽ chỉ làm chậm tiến độ. Đồng thời, bà cũng thừa nhận sự đánh đổi khi chi phí tăng đã bắt đầu ảnh hưởng đến hành vi tiêu dùng.
Philip Jefferson (Hội đồng Thống đốc) cũng nghiêng về lập trường thận trọng, nhấn mạnh mức độ bất định cao và rủi ro ở cả hai phía trong nhiệm vụ của Fed. Thị trường lao động ngày càng đối mặt với rủi ro suy yếu, trong khi lạm phát vẫn cao hơn mục tiêu. Những nhận xét của ông cho thấy chính sách đang ở vị thế phù hợp và lãi suất gần mức trung lập.
Austan Goolsbee (Chicago) thẳng thắn hơn khi mô tả giá dầu cao là một cú sốc mang tính đình lạm. Ông cảnh báo rằng Fed đang hoạt động mà không có “kịch bản chuẩn”, khi rủi ro lạm phát vẫn hiện hữu và có nguy cơ trở nên dai dẳng. Ông cũng chỉ ra rằng thị trường lao động ổn định nhưng không thực sự mạnh.
John Williams (New York) có giọng điệu tích cực hơn. Ông kỳ vọng lạm phát tổng thể sẽ tăng do xung đột, nhưng xu hướng cốt lõi vẫn đang hạ nhiệt. Ông bổ sung rằng chính sách hiện ở vị thế phù hợp để chờ đợi, với nền kinh tế vẫn trụ vững, dù thị trường lao động ngày càng phức tạp và kém năng động hơn.
Tóm lại:
Chính sách được xem là đủ thắt chặt / gần trung lập
Có thể cắt giảm lãi suất, nhưng phụ thuộc vào việc lạm phát giảm
Rủi ro lạm phát vẫn cao, đặc biệt từ giá dầu
Rủi ro tăng trưởng gia tăng, nhất là do nhu cầu suy yếu
Nhìn chung, Fed cảm thấy thoải mái với vị trí hiện tại, nhưng môi trường xung quanh ngày càng phức tạp. Chính sách có vẻ đang ở trạng thái phù hợp, nhưng hướng đi phía trước phụ thuộc nhiều vào giá dầu, địa chính trị và cách lạm phát lan tỏa. Với phản ứng chính sách hiện mang tính hai chiều rõ rệt, mức độ chắc chắn về bước đi tiếp theo vẫn thấp.
Biên bản cuộc họp ngày 17–18 tháng 3 dường như củng cố quan điểm này. Chúng cho thấy Fed vẫn đang trong trạng thái “chờ và quan sát”, nhưng các quan chức bắt đầu nhận ra rằng rủi ro đang trở nên cân bằng hơn.
Ngoài ra, đa số nhà hoạch định chính sách cho rằng việc giữ nguyên lãi suất là phù hợp, và hầu như tất cả đều ủng hộ không thay đổi trong tháng 3. Đồng thời, nhiều thành viên cho rằng chính sách đã nằm trong phạm vi trung lập hợp lý, đồng nghĩa với việc ngưỡng để tiếp tục thắt chặt thêm vẫn khá cao.
Lạm phát vẫn ở mức cao
Đúng như phần lớn dự báo (hoặc lo ngại), lạm phát trong tháng 3 đã tăng đáng kể, với Chỉ số Giá Tiêu dùng (CPI) tổng thể tăng 3,3% so với cùng kỳ năm trước, cao hơn mức 2,4% của tháng 2. Chỉ số lõi, loại trừ các yếu tố biến động như thực phẩm và năng lượng, cũng tăng nhẹ lên 2,6% từ 2,5%.
Có vẻ như quá trình giảm lạm phát trong những tháng gần đây đã bị gián đoạn bởi yếu tố địa chính trị, cụ thể là sự tăng vọt của giá dầu thô. Tuy vậy, mức tăng này có thể chỉ mang tính tạm thời — hoặc ít nhất đó là điều mà mọi người đang kỳ vọng.
Tuần này cũng ghi nhận việc công bố thước đo lạm phát ưa thích của Fed — chỉ số Chi tiêu Tiêu dùng Cá nhân (PCE), giữ ổn định ở mức 2,8% so với cùng kỳ năm trước tính đến tháng 2, trong khi chỉ số lõi giảm nhẹ xuống 3% trong 12 tháng gần nhất (từ 3,1%).
Dự kiến bức tranh lạm phát sẽ xấu đi trước khi cải thiện, khi thị trường hiện phải tính đến tác động của eo biển Hormuz vẫn đang bị đóng cùng với ảnh hưởng từ các mức thuế quan của Mỹ.

Nửa còn lại của nhiệm vụ là về thị trường lao động…
Báo cáo mới nhất về thị trường lao động Mỹ cho thấy nền kinh tế đã tạo thêm 178 nghìn việc làm trong tháng 3, vượt xa các ước tính ban đầu và đánh dấu cú đảo chiều đáng chú ý so với mức giảm 133 nghìn của tháng 2 sau điều chỉnh, theo Cục Thống kê Lao động Mỹ (BLS).
Ngoài ra, tỷ lệ thất nghiệp giảm xuống còn 4,3%, trong khi thu nhập bình quân theo giờ — một chỉ báo đại diện cho lạm phát tiền lương — tăng 3,5% so với cùng kỳ năm trước, dù đã hạ nhiệt so với mức 3,8% của tháng trước.

Định vị USD: Long duy trì ổn định, niềm tin đang cải thiện dần
Câu chuyện về vị thế đầu cơ của đồng USD hiện vẫn mang tính “tái tích lũy từ từ” hơn là một sự đảo chiều mạnh mẽ. Sau khi chuyển từ trạng thái net short nhẹ sang net long khiêm tốn hồi đầu tháng, vị thế hiện đã ổn định quanh mức 3.6K–3.7K hợp đồng, theo dữ liệu từ Commodity Futures Trading Commission (CFTC).
Dù con số headline không quá nổi bật, nhưng động lực bên dưới lại khá tích cực. Đồng bạc xanh tiếp tục mạnh lên về mặt giá, với chỉ số USD tiến gần vùng 99.80, đồng thời open interest tăng đáng kể lên mức cao mới trong chu kỳ này. Điều này cho thấy dòng tiền mới đang vào vị thế long, thay vì chỉ đơn thuần là đóng short.
Diễn biến này phù hợp với một thị trường đang từng bước xây lại exposure với USD, được hỗ trợ bởi lợi suất Mỹ duy trì cao và yếu tố bất ổn địa chính trị vẫn còn. Tuy nhiên, thị trường vẫn chưa rơi vào trạng thái overcrowded (quá đông vị thế).
Điều gì tiếp theo cho đồng USD
Tuần tới, lạm phát Mỹ được kỳ vọng sẽ tiếp tục là tâm điểm trên lịch kinh tế, với dữ liệu Chỉ số giá sản xuất (PPI) công bố vào thứ Ba. Bên cạnh đó, báo cáo hàng tuần về thị trường lao động Mỹ cũng sẽ được theo dõi chặt chẽ.
Ngoài ra, các phát biểu từ quan chức Fed cũng được dự báo sẽ tiếp tục thu hút sự chú ý của nhà đầu tư.
Kết luận
Việc đồng USD gần đây mất đà tăng là điều hợp lý – thậm chí có thể đã được dự đoán – trong bối cảnh trước đó đồng tiền này đã tăng mạnh nhờ vai trò trú ẩn an toàn sau các cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào Iran hồi cuối tháng 2.
Khi quay trở lại bối cảnh trước xung đột, thuế quan lại trở thành tâm điểm, khi các nhà đầu tư ngày càng lo ngại về áp lực giá tiêu dùng gia tăng. Thực tế, lạm phát vẫn ở mức cao đáng lo ngại… và thị trường lao động đang hạ nhiệt nhưng chậm hơn kỳ vọng.
Trong kịch bản đó, Fed nhiều khả năng sẽ tiếp tục kiên nhẫn, duy trì lập trường ổn định, và theo thời gian có thể tạo thêm hỗ trợ cho đồng USD.
Câu hỏi thường gặp về lạm phát
Lạm phát đo lường mức tăng giá của một rổ hàng hóa và dịch vụ đại diện. Lạm phát tổng thể thường được thể hiện dưới dạng phần trăm thay đổi theo tháng (MoM) và theo năm (YoY). Lạm phát lõi loại bỏ các yếu tố biến động mạnh như thực phẩm và năng lượng, vốn có thể thay đổi do yếu tố địa chính trị và mùa vụ. Đây là chỉ số mà các nhà kinh tế tập trung và cũng là mức mà các ngân hàng trung ương hướng tới, thường quanh 2%.
Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) đo lường sự thay đổi giá của một rổ hàng hóa và dịch vụ theo thời gian, cũng được thể hiện theo MoM và YoY. CPI lõi là chỉ số được các ngân hàng trung ương theo dõi vì đã loại bỏ các yếu tố biến động. Khi CPI lõi vượt 2%, điều này thường dẫn đến việc tăng lãi suất, và ngược lại khi thấp hơn 2%. Do lãi suất cao có lợi cho tiền tệ, lạm phát cao thường khiến đồng tiền mạnh lên, và ngược lại khi lạm phát giảm.
Mặc dù có vẻ trái ngược trực giác, lạm phát cao trong một quốc gia thường làm tăng giá trị đồng tiền của quốc gia đó, vì ngân hàng trung ương sẽ tăng lãi suất để kiểm soát lạm phát, qua đó thu hút dòng vốn toàn cầu tìm kiếm lợi suất cao hơn.
Trước đây, vàng là tài sản được nhà đầu tư tìm đến khi lạm phát cao vì khả năng giữ giá trị. Dù hiện nay vàng vẫn được mua trong các giai đoạn bất ổn mạnh, nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Khi lạm phát cao, ngân hàng trung ương tăng lãi suất, khiến chi phí cơ hội của việc nắm giữ vàng tăng lên (so với tài sản sinh lãi), từ đó gây bất lợi cho vàng. Ngược lại, khi lạm phát thấp, lãi suất giảm, vàng trở nên hấp dẫn hơn như một kênh đầu tư.
