Cuối học kỳ hai năm nhất, khuôn viên đại học bắt đầu rực rỡ sắc hoa giấy. Em vẫn vậy – lặng lẽ đi học, viết lách, quan sát và yêu thầm một người. Anh vẫn vậy – rực rỡ giữa đám đông, như ánh mặt trời giữa sân bóng.
Nhưng rồi một ngày, ánh sáng ấy… khẽ nghiêng đầu, và lần đầu tiên… anh thật sự nhìn thấy em.
Ngày đó, ở sân sau thư viện.
Anh tình cờ ngồi đọc sách ở một chiếc ghế đá ít người lui tới. Xa xa, có tiếng động gì đó… meo meo… khe khẽ.
Anh ngẩng đầu, và thấy em – cô gái hay cúi đầu – đang khom lưng cúi xuống bụi hoa dâm bụt. Một bé mèo con – bẩn, run rẩy – bị mắc chân vào dây kẽm gai. Em cẩn thận tháo từng vòng sợi kẽm, rồi cởi khăn choàng cổ của mình bọc lấy con mèo run rẩy, ôm nó sát vào ngực, thì thầm điều gì đó rất nhẹ… như an ủi.
Anh không tiến lại gần. Chỉ lặng lẽ nhìn. Nhưng điều gì đó… trong anh… đã rung lên.
Lần đầu tiên, hình ảnh em không còn là cái bóng nhạt sau cửa sổ thư viện.
Lần đầu tiên, anh nhận ra: em yêu những điều nhỏ bé.

Một lần khác, ở hành lang sau giờ học.
Một cậu bạn lớp em – nhỏ người, hiền lành, có phần hơi nữ tính – bị ba sinh viên nam khóa trên trêu chọc vì cách nói chuyện nhẹ nhàng. Họ gọi cậu ấy là “đồ yếu đuối”, “bánh bèo”, rồi còn cố tình đẩy vai cậu ấy khi đi ngang.
Lúc đó không ai lên tiếng. Tất cả chỉ cúi đầu bước đi, sợ phiền.
Chỉ có em – bước ra.
Em nhỏ nhắn, tay vẫn ôm quyển vở, nhưng giọng em chắc nịch:
“Anh đang thể hiện bản lĩnh của mình bằng cách chọc ghẹo người khác à? Thật tiếc… em cứ tưởng sinh viên năm ba sẽ trưởng thành hơn.”
Không gay gắt. Không ồn ào. Nhưng đủ để ba người đó khựng lại. Một người định cãi, nhưng em nhìn thẳng vào mắt họ – ánh mắt không sợ hãi – rồi nói:
“Nếu các anh còn đụng vào bạn tôi, tôi sẽ đến thẳng phòng công tác sinh viên.”
Họ cười khẩy, bỏ đi. Còn em thì quay sang nắm tay cậu bạn ấy, dắt cậu rời khỏi hành lang – như thể chẳng có gì xảy ra.
Anh chứng kiến hết. Từ cuối dãy hành lang.
Và… lần thứ hai… anh khựng lại.
Anh bắt đầu để ý.
Không phải vì em nổi bật.
Không phải vì ai khen em giỏi.
Mà vì trong cái thế giới ồn ào của sinh viên – em vẫn giữ được sự dịu dàng, mạnh mẽ và đầy nhân hậu.
Vài ngày sau, em ngồi ở thư viện như mọi khi. Anh bước vào. Nhưng lần này, anh không đi ngang qua. Anh dừng lại.
“Hôm bữa… con mèo em cứu… khỏe rồi chứ?”
Em ngẩng lên, bối rối. Em không nghĩ anh biết.
Không nghĩ… anh nhìn thấy.
Em đỏ mặt, gật đầu khẽ.
“Dạ… em đem về nuôi rồi. Đặt tên là Mực…”
Anh cười – nụ cười nhẹ nhưng khiến tim em muốn ngừng đập.
“Ừm… hợp đấy. Anh cũng thích mèo.”
Kể từ hôm đó… ánh sáng bắt đầu chậm lại.
Và cái bóng nhỏ bé đứng sau… bắt đầu có hình có nét trong mắt mặt trời.